Đầu tiên phải nhấn mạnh: phim này không dành để đầu năm đi coi giải trí nhẹ nhàng
Vì xem xong mình thấy khá nặng lòng, có chút nghẹn nhẹ
Nhiều người nói phim rời rạc, lãng xẹt
Nhưng mình thấy nó rất thực tế, có thể sự thực tế này nhiều người chưa nhận ra hay đang lơ đi?
Và sau đây là góc nhìn của Trang về phim Thỏ Ơi, lưu ý chỉ là góc nhìn cá nhân thôi nhé
A/ ĐIỀU MÌNH NGHĨ TRẤN THÀNH & EKÍP ĐÃ LÀM TỐT
1. Nội dung mang tính thời sự, sự lồng ghép mượt mà các sự kiện “hot” được công chúng quan tâm
Mình ngồi xem hầu như xuyên suốt cả bộ phim và nhận ra Trấn Thành đúng là người rất nhạy cảm với thời sự. Bộ phim này gom lại kha khá các sự kiện diễn ra được công chúng quan tâm:
– Những mối quan hệ yêu đương đầy kịch tính
– Những sân khấu “chữa lành” phanh nỗi đau cá nhân
– Những bi kịch cực đoan xảy ra khi cảm xúc vượt ngưỡng kiểm soát
… nói chung các sự kiện không mới, nhưng trong Thỏ Ơi thì ekip đã có sự lồng ghép khéo léo để kể được một câu chuyện liền mạch hợp logic (tuy cũng có sạn chút đỉnh).
2. Diễn viên dù không chuyên nhưng khá tròn vai
Trừ cái bạn đóng vai giám đốc thì diễn đơ thấy rõ luôn. Ngoại hình thì phù hợp với nhân vật goy, bạn cải thiện thêm cơ mặt để tròn vai hơn nhé.
Mình ấn tượng với Văn Mai Hương và Ly Ly. Cả hai bạn đều là ca sĩ nhưng diễn không thua gì dân chuyên nghiệp. Văn Mai Hương duyên dáng vô cùng, diễn như không diễn ấy.
Còn Ly Ly, khung hình nào cũng bừng sáng, góc nghiêng hay chính diện đều đẹp. Khá bất ngờ với bạn này.
Ban đầu tên phim là Thỏ Ơi mà nhân vật Thỏ là do ca sỹ Pháo đóng, mình nghĩ Pháo sẽ là điểm nhấn của phim. Nhưng coi rồi thì thấy Ly Ly mới là điểm nhấn. Pháo theo mình thì là nhân vật phụ thôi vì diễn xuất của bạn ấy mờ nhạt hơn Ly Ly. Nhưng tạo hình Pháo xinh nhaa.
Còn lại dàn diễn phụ và khách mời toàn là người nổi tiếng, có lẽ đây cũng là một cách thức để cộng gộp fan của các idol.
Mình hơi suy tư 1 xíu: nơi nào sẽ dành cho các diễn viên chuyên nghiệp khi họ chưa có fan hùng hậu? Có lẽ đây cũng là thách thức mới trong thời đại này, nhấn vào thương hiệu cá nhân.
3. Sự diễn giải nguyên nhân – hệ quả và thông điệp
Mình rất quan tâm đến yếu tố nguyên nhân – hệ quả, vì với mình một điều gì xảy ra nó đều có nguyên nhân phía sau. Con người không hoàn toàn tự do trong hành động của mình, luôn có những tác nhân bên trong, bên ngoài chi phối.
Nội dung chính của mình xoay quanh: tình yêu, hôn nhân, gia đình, ngoại tình… một đề tài không mới nhưng cũ không bao giờ cũ.
2 mẫu hình yêu trong phim bạn dễ dàng thấy:
+ 1 là yêu nồng nhiệt và kiểm soát điên cuồng
+ 2 là yêu nhẹ nhàng nhưng lại buông tay cũng dễ
Cả hai đều có ít nhiều sự né tránh giải quyết vấn đề khi có chuyện xảy ra. Lý giải cho 2 cách hành xử không lành mạnh này thì Trấn Thành cũng có cài cắm 1 đoạn ngắn ngắn để giải thích: đó là từ kết nối không an toàn ở gia đình gốc. Mẹ của 2 người vợ trong phim có 2 đời chồng và 2 đứa trẻ lớn lên với sự gắn bó không an toàn, nên nhìn thành cách hành xử cũng không an toàn khi xây dựng gia đình mới.
Nói chung là có nguyên nhân – hệ quả nhưng chưa sâu. Mình sẽ nói tiếp chỗ này như một hướng có thể khai thác để làm bộ phim có chiều sâu hơn.
Phần thông điệp thông qua kết của phim: không nên ngoại tình, nên yêu đương nghiêm túc, và cái kết bi thương của phim là tấm gương.
Nhiều người nói kết phim lãng xẹt. Với mình thì nó khá buồn và mang tính bế tắc chứ không lãng, thực tế, cái kết này xảy ra rất nhiều ở đời thực. Khi mâu thuẫn không được giải quyết, con người trong trạng thái bùng nổ cảm xúc cực độ rất dễ diễn ra các hành vi bi thảm. Nhiều vụ thảm sát cả gia đình mình đọc trong các năm qua không phải ít.
B/ ĐIỀU MÌNH NGHĨ TRẤN THÀNH & EKÍP CÓ THỂ LÀM TỐT HƠN
1. Nội dung có thể triển khai sâu hơn khi tham khảo thêm các học thuyết tâm lý
Với phim này thì học thuyết có thể tham khảo là thuyết gắn bó, tập trung vào cảm xúc.
Mình nhớ có 1 phân đoạn khá ngắn giữa 2 chị em do Văn Mai Hương và Ly Ly thủ vai có tâm sự với nhau về gia đình hiện tại của họ tại sao lại như thế, họ có đề cập về gia đình gốc, về tổn thương thơ ấu. Chỗ này khá đắt giá để trình bày cho khán giả hiểu cách họ xây dựng gia đình hiện tại bị ảnh hưởng nhiều lắm bởi quá khứ. Tuy vậy, mình thấy chỗ này hơi gượng và dồn ép nhiều chất liệu quan trọng vào 1 phân cảnh ngắn làm nó hơi quá tải, đặc biệt ai chỉ đi coi phim để giải trí, sẽ thấy chỗ này lại: “nói đạo lý kiểu Trấn Thành rồi”
Gợi ý của mình là có thêm các phân cảnh mở rộng quay về gia đình gốc của các nhân vật để cho khán giả hiểu, mô thức gia đình ảnh hưởng quan trọng đến thế nào trong việc hình thành nhân cách của con người. Qua đây cũng là một thông điệp về việc gìn giữ hạnh phúc gia đình.
2. Cái kết có thể mở ra giải pháp thay vì đi vào ngõ cụt như kết gốc
Ai cũng chỉ có 1 lần sống. Nếu sai, không nhất thiết phải kết thúc bằng bi kịch. Hãy cho họ cơ hội làm lại. Vì với góc nhìn của một người học tâm lý như mình, mình được dạy rằng con người không thể tách biệt khỏi cuộc đời này được.
Chúng ta chỉ có sự tự do tương đối thôi.
Hành vi sai trái hay đúng mực của một người không phải chỉ đến từ họ thôi đâu, nó là kết quả của rất nhiều yếu tố đóng góp hình thành nên: gen di truyền, bối cảnh lúc được sinh ra, các kết nối thơ ấu, môi trường lớn lên, các sự kiện trong đời, các nguồn lực và nguy cơ khác của từng người khác nhau.
Người có gia đình gốc hạnh phúc có nhiều gắn bó an toàn thường sẽ có sức bật tinh thần tốt, sự bao dung để vượt qua các thử thách trong cuộc sống hơn người khác…
Cách chúng ta yêu và xây dựng gia đình cũng bị chi phối rất nhiều bởi gia đình gốc. Một người yêu cuồng hay kiểm soát, một người dễ bùng nổ cảm xúc… đâu đó cũng là cách họ đã được học và lớn lên với mô thức hành vi như thế để sinh tồn.
Chúng ta đâu thể áp ai cho ai cái mà họ chưa từng được nhận.
Cái chết của 2 nam chính làm mình cảm thấy hơi bất công với họ.
Ai cũng có sai lầm, nhưng ở chừng mực nào đó hãy cho họ cơ hội sửa sai. Giá như phim mở thêm một cánh cửa khác — cánh cửa của chữa lành, của cơ hội làm lại.
1 khoảng hổng trong phim có lẽ cũng là thực tế XH Việt Nam:
Sức khỏe tinh thần trong xã hội Việt Nam vẫn chưa được chú trọng đúng mức.
Ba cặp trong phim, dưới góc nhìn chuyên môn, đều là những ca rất điển hình cho trị liệu cặp đôi tập trung vào cảm xúc
Không hẳn để cứu vãn hôn nhân
Mà để cứu con người khỏi lặp lại cùng một mô thức đau khổ
Có thể trị liệu xong, vẫn có cặp ly hôn nhân, nhưng sau đó họ biết yêu bản thân đúng và bước vào mối tình, sau đó họ không đau như vậy nữa.
3. Câu chuyện về lựa chọn diễn viên
Trấn Thành rất có tầm ảnh hưởng và anh ấy rất khôn ngoan trong việc dùng sức ảnh hưởng của người khác để cộng hưởng cho sự nổi tiếng và thành công của phim. Ở tầm ảnh hưởng của Trấn Thành, nếu có thêm không gian cho những diễn viên chuyên nghiệp chưa nổi, đó có thể sẽ là một đóng góp rất đẹp cho nghề.
….
TỔNG KẾT
Với mình, phim Thỏ Ơi đạt 7/10 theo thang điểm của mình.
Phim đã đứng rất gần một chiều sâu lớn hơn của tâm lý con người, nếu dám ở lại lâu hơn với nguyên nhân, tìm cách vượt qua thay vì dừng ở bi kịch.
Đáng ra là 7,5 nhưng các phân cảnh cuối hơi nặng với gu cá nhân.
Cuộc đời thật đã đủ bi thương.
Điện ảnh có thể mở ra cho khán giả thêm một lối thoát khác để hy vọng thay vì khép lại bằng một vụ thảm sát. Cho dù lối mở ra này (đồng hành trị liệu tâm lý) chưa được nhiều người biết đến… nhưng có bước thì sẽ có đường thôi.
Ở phim này mình nghĩ Trấn Thành vẫn có thể ra bản Thỏ Ơi 2 – đào sâu vào việc triển khai theo hướng giải quyết các vấn đề còn dang dở ở Thỏ Ơi kỳ này:
+ Khai thác tiếp cặp đôi rất duyên do Văn Mai Hương – Quốc Anh đóng
+ Hành trình sau đổ vỡ: Chuyện tình tiếp theo của Ly Ly, Pháo
….
Mình tin rằng những nội dung nhẹ nhàng chân thành khán giả vẫn thích chứ không hẳn phải là giựt gân, những cú quay xe/lật bài liên tục chóng mặt.
Ah mà Trấn Thành làm phim “chữa lành” chắc cũng là 1 cú twist rồi … ^^…
——
Còn bạn, bạn thấy phim thế nào?
