Cuối năm, thời điểm giao thoa giữa cái cũ và cái mới của một vòng thời gian quen thuộc. Trời se lạnh hơn một chút. Phố xá đông đúc hơn một chút. Và con người thì… vội vã hơn rất nhiều
Ai cũng có cảm giác phải “nhanh lên một chút nữa”
“Nốt cho xong việc này rồi ăn Tết”
“Ráng thêm chút nữa rồi nghỉ ngơi”
Ra đường, ta dễ nhận ra nhịp sống ấy qua những hình ảnh rất nhỏ
Người ta tranh nhau vài giây đèn đỏ
Đèn đếm ngược còn 2–3 giây đã có tiếng còi giục giã
Chỉ chờ thêm vài chục giây ở khúc quẹo cũng trở thành điều khó chịu
Dòng xe chậm lại một chút cho người khác quay đầu cũng đủ để bực bội
Nhưng điều đáng nói là
Sau tất cả sự hối hả đó, khi thật sự rảnh rỗi, đa phần chúng ta làm gì?
Ta vùi mình vào điện thoại
Xem những đoạn clip ngắn nối tiếp nhau
Không hẳn là thông tin quan trọng
Cũng chẳng phải điều gì thực sự cần thiết
Chỉ là… lướt
Chờ thang máy thì lướt
Chờ món ăn lên thì lướt
Chờ bạn tới hẹn thì lướt
Như thể trong vô thức, rất nhiều người không chịu nổi cảm giác “trống”
Trống thời gian
Trống sự chú ý
Và trống cả sự hiện diện với chính mình
Dưới góc nhìn của tâm lý học nhận thức – hành vi (CBT), đây là một hiện tượng rất quen
Không hẳn vì chúng ta bận đến mức không có thời gian
Mà vì chúng ta đang vô thức đánh đồng: không làm gì = không có giá trị = ta sẽ bị coi thường.
Đâu đó, ta định nghĩa giá trị bản thân bằng sự tất bật liên tục
Nghe điện thoại này, trả lời email nọ
Chỉ đạo việc kia, có mặt ở sự kiện khác
Như thể chỉ khi bận rộn, ta mới cho phép mình là người “có ích”
Ở lại với chính mình, vì thế, trở thành một việc không dễ
Bởi điều đó đồng nghĩa với việc phải đối diện
Với suy nghĩ
Với cảm xúc
Với những câu hỏi chưa có lời đáp
Với những nỗi đau ta vẫn né tránh vì sợ “đau lại”, sợ thừa nhận “tôi đã thất bại trong chuyện này”
Với mệt mỏi, hoang mang, trống rỗng
Và cả cảm giác mơ hồ: “Mình đang đi đâu trong đời?”
Điện thoại, mạng xã hội, sự bận rộn liên tục…
Vô tình trở thành một dạng tránh né tâm lý
Không phải tránh né cuộc sống
Mà là tránh né việc lắng nghe chính mình
CBT gọi đó là một vòng lặp quen thuộc
Suy nghĩ: “Mình phải bận rộn thì mới có giá trị”
→ Hành vi: lấp đầy thời gian bằng việc làm liên tục hoặc tiêu thụ vô thức
→ Hệ quả: kiệt sức, trống rỗng, mất kết nối với chính mình
→ Và rồi lại càng sợ những khoảng dừng để nghe lòng mình dậy sóng.
Ta có thể tự hỏi mình:
“Chúng ta bận thật sự bận đến thế à? Không có ta trái đất ngừng quay à?”
Hay chỉ là ta sợ nếu mình dừng, thì chẳng còn biết mình là ai?
Có phải chúng ta đã quen làm “thợ xây” cho ước mơ của người khác
Mà quên mất vai trò của một “kiến trúc sư” cho chính đời mình?
Cuối năm,
Nếu có thể, hãy cho mình chậm lại một chút
Ở lại với chính cảm xúc của mình
Có thể chẳng cần làm gì cả
Chỉ chầm chậm đếm bước chân
Lắng nghe nhịp thở trên cánh mũi
Ngước lên nhìn mây trắng trôi thong dong trên đầu
(Và nhớ nhìn ngang để tránh va cột điện nữa nhé)
Chậm lại, chớp mắt có thể điểm cuối đời đã ở ngay chặng bên cạnh.
Đừng bỏ rơi chính mình.
Hình: Pinterest.
