Trong một lớp học về tâm lý học hôn nhân và gia đình, mình từng được nghe một chia sẻ rất thấm thía từ cô giáo: Hôn nhân là một hành trình dài hạn. Tình yêu mãnh liệt ban đầu, sự xao xuyến hay đắm say dẫu có lớn đến đâu cũng sẽ hao mòn theo năm tháng. Vì vậy, mối quan hệ vợ chồng luôn cần những khoảng lặng để “bảo trì, bảo dưỡng định kỳ”.
Với vợ chồng mình, việc bảo trì đôi khi chỉ là những buổi hẹn hò tối giản: dịch chuyển không gian làm việc từ nhà ra quán cà phê, để thấy mình vẫn luôn có nhau bên cạnh. Và mỗi năm, dù bận rộn hay không quá dư dả, mình vẫn cố gắng tổ chức những chuyến đi ngắn cho cả nhà. Đó không chỉ là dịp để gắn kết, mà còn là lúc những “đứa trẻ bên trong” mỗi người được vỗ về, được tìm lại và làm tròn đầy những khoảng trống tuổi thơ. Nhiều người bây giờ e ngại hai từ “chữa lành” vì sự lạm dụng của truyền thông, nhưng với mình, việc quay về chăm sóc đứa trẻ ấy chính là một tiến trình phục hồi tự nhiên và cần thiết.
Chuyến “bảo trì hôn nhân” năm nay của gia đình hướng nội nhà mình vẫn chọn một điểm đến quen thuộc suốt gần chục năm qua: Vũng Tàu. Thay vì chạy theo những lịch trình bận rộn, tụi mình chọn cách du lịch sống chậm, nương tựa vào thiên nhiên và sự tĩnh lặng tại khu vực Bãi Dâu.
+ Về di chuyển và lưu trú (Tái tạo năng lượng):
Nhà mình chọn xe limousine di chuyển thẳng từ nhà đến Bãi Dâu và nghỉ tại nhà nghỉ của các Dòng tu (như Dòng Mến Thánh Giá Cái Mơn, Dòng Hiến Sĩ Đức Mẹ – OMI, hay Dòng Nữ Tử Bác Ái Vinh Sơn…). Nơi đây không có những tiện nghi xa hoa hay view biển xuất sắc như các villa thời thượng, nhưng lại mang đến điều mà một người hướng nội cần nhất: sự yên tĩnh tuyệt đối, giờ giấc check-in/out linh hoạt không áp lực, và một không gian linh thiêng để tĩnh tâm cầu nguyện.
+ Về ăn uống (Sự quen thuộc và tử tế):
Suốt 3 ngày, nhà mình ăn tại quán Ngọc Dung trên đường Trần Phú đến 5 lần. Đây là quán ăn gắn liền với tuổi thơ của mình suốt 30 năm qua. Đồ ăn tươi ngon, giá cả phải chăng, nhưng điều neo giữ mình lại chính là sự tử tế của chủ quán dành cho nhân viên. Thay vì mất năng lượng để đọc review, thay đổi địa điểm liên tục từ hàng hủ tiếu, lẩu cá đuối đến quán cơm niêu, việc chọn một nơi quen thuộc giúp tâm trí tụi mình hoàn toàn được giải phóng khỏi những lựa chọn.
+ Về giải trí và kết nối (Lắng nghe tiếng lòng):
Khu Trần Phú nổi tiếng với hoàng hôn đẹp không kém gì Phú Quốc. Gần đây, quán Trung Nguyên Legend mới mở tại đây trở thành “trạm trú ẩn” lý tưởng của tụi mình: view biển đỉnh và cà phê ngon. Rời quán, tụi mình thích đi dạo qua những con hẻm dốc nhuốm màu thời gian, nơi có nắng trong, hoa giấy và sự tĩnh lặng tuyệt đối.
Chính trong không gian không tiếng ồn ấy, mình mới có cơ hội nghe lại tiếng lòng mình. Giữa phố thị lao xao, đôi khi chúng ta mải chạy theo ước mơ của người khác mà giật mình tự hỏi: “Ủa, còn ước mơ thuần khiết của mình thì sao?”. Những con hẻm vắng chính là câu trả lời, nơi đánh thức những ký ức xa xôi và xoa dịu những áp lực thường nhật.
+ Về đời sống tinh thần:
Việc lưu trú gần đài hành hương Đức Mẹ Bãi Dâu giúp việc tham dự thánh lễ (sáng 10g00 hoặc tối 19g30) trở nên vô cùng thuận tiện. Việc duy trì đời sống tâm linh trong chuyến đi giống như một chiếc neo giữ cho tâm mình luôn định và bình an.
Một ngày trôi qua thật nhẹ nhàng và khoa học: Sáng cầu nguyện dưới chân đài Mẹ, qua Ngọc Dung ăn sáng, mang laptop ra quán cà phê ngắm biển và làm việc. Chiều thong dong dạo hẻm chụp hình, ngắm hoàng hôn, đi lễ rồi về ngủ một giấc sâu.
Nhìn hành trình này, mình lại càng gọi tên rõ ràng hơn ước mơ hiện sinh của bản thân. Ước mong 5-7 năm nữa, khi chặng đường học tập hoàn thành, Chúa thương cho mình một mảnh đất nhỏ ven biển. Nơi đó, mình sẽ là một “bà giáo già” giảng dạy và làm trị liệu online, thi thoảng vào phố thị làm khách mời hội thảo… rồi lại bình yên lui về vùng biển vắng: trồng cây, nuôi cá, sống một cuộc đời thanh bình không bon chen.
Hào quang ai thích cứ lấy, mình chỉ xin chọn ánh sáng dịu dàng phủ rộng trên những con hẻm vắng, nơi có dàn hoa giấy lấp lánh dưới nắng gió rung rinh. Bấy nhiêu đó thôi, đã đủ để ôm ấp và xoa dịu một đời người lao xao.
